|
Tổng quan khánh hoà
Khánh Hòa là một tỉnh duyên hải Nam
Trung Bộ, Bắc giáp tỉnh Phú Yên, Nam
giáp tỉnh Ninh Thuận, Tây giáp tỉnh
Ðắc Lắc, Lâm Ðồng, Ðông giáp biển
Ðông, có mũi Hòn Ðôi trên bán đảo
Hòn Gốm huyện Vạn Ninh, là điểm cực
Ðông trên đất liền của nước ta.
Diện tích tự nhiên của Khánh Hòa, cả
trên đất liền và hơn 200 đảo và quần
đảo là 5.197 km2. Bờ biển dài 385
km, với nhiều cửa lạch, đầm, vịnh,
nhiều đảo và vùng biển rộng lớn. Ðặc
biệt, Khánh Hoà có Trường Sa là
huyện đảo, nơi có vị trí kinh tế, an
ninh quốc phòng trọng yếu .
Tỉnh Khánh Hòa nằm ở vị trí thuận
tiện về giao thông đường bộ, đường
sắt, đường biển và đường hàng không.
Việc giao lưu kinh tế, văn hóa giữa
Khánh Hòa và các tỉnh thuận lợi nhờ
đường sắt và quốc lộ IA xuyên suốt
chiều dài của tỉnh.
Vị trí địa lý của tỉnh Khánh Hòa còn
có ý nghĩa chiến lược về mặt quốc
phòng, vì nằm gần đường hàng hải
quốc tế, có huyện đảo Trường Sa,
cảng Cam Ranh và là cửa ngõ thông ra
biển Ðông.
Khánh Hoà luôn chan hòa ánh nắng,
nhiệt độ trung bình hàng năm 26oC,
lượng mưa trung bình hàng năm từ
1200-1800mm. Khí hậu có hai mùa rõ
rệt: mùa khô (từ tháng giêng đến
tháng tám); mùa mưa (từ tháng 9 đến
tháng 12), chỉ kéo dài khoảng hơn
hai tháng, thuận lợi cho phát triển
du lịch.
Khánh Hòa có nguồn tài nguyên thiên
nhiên đa dạng, phong phú, đặc biệt
tài nguyên biển có nhiều loại hải
sản quý hiếm có thể khai thác, nuôi
trồng, chế biến xuất khẩu với khối
lượng lớn, có yến sào, là nguồn
nguyên liệu đặc biệt để xuất khẩu và
bào chế các sản phẩm bổ dưỡng quý
hiếm cho con người.
<Ðiều kiện tự nhiên, vị trí địa lý,
lịch sử văn hóa đã đem đến cho tỉnh
Khánh Hòa một tiềm năng lớn để phát
triển du lịch, dịch vụ. Nha Trang-
Khánh Hòa hiện được xác định là một
trong 10 trung tâm du lịch - dịch vụ
lớn của cả nước. Vào tháng 5/2003,
vịnh Nha Trang được công nhận là
Thành viên chính thức của Câu lạc bộ
các vịnh đẹp nhất thế giới.
Lịch sử hình thành
Theo các nguồn tài liệu lịch sử nước
ta, mùa Xuân năm Quý Tỵ 1653, trong
tiến trình mở rộng cương giới tổ
quốc Ðại Việt, theo lệnh chúa Nguyễn
Phúc Tần, Cai cơ Hùng Lộc Hầu đã lấy
vùng đất từ bờ bắc sông Phan Rang
(Ninh Thuận ngày nay) ra đến núi Ðá
Bia_Ðèo Cả (ranh giới 2 tỉnh Phú
Yên, Khánh Hoà ngày nay), đặt dinh
Thái Khang, chia làm 2 phủ là Thái
Khang và Diên Ninh. Dinh đóng ở
huyện Tân Ðịnh, phủ Thái Khang (ngày
nay là huyện Ninh Hoà).
Như vậy, với việc đặt dinh Thái
Khang và phân chia các đơn vị hành
chính, chúa Nguyễn đã đưa vùng đất
Khánh Hoà ngày nay hội nhập vào lãnh
thổ Ðại Việt. Sự kiện lịch sử này
được coi là mốc thời gian mở đầu cho
sự hình thành địa phận hành chính
tỉnh Khánh Hoà ngày nay.
Tên tỉnh Khánh Hòa được xác lập vào
năm 1832 dưới triều vua Minh Mạng,
gồm 2 phủ, 4 huyện là: Phủ Diên
Khánh gồm 2 huyện: Phước Ðiền, Vĩnh
Xương; Phủ Ninh Hòa gồm 2 huyện:
Quảng Phước và Tân Ðịnh.
Cho đến nay, Khánh Hòa có sáu huyện
là Vạn Ninh, Ninh Hoà, Diên Khánh,
Khánh Vĩnh, Khánh Sơn, Trường Sa;
thị xã Cam Ranh và thành phố Nha
Trang.
Thủ phủ của tỉnh là thành phố Nha
Trang, Khánh Hòa có hai huyện miền
núi là Khánh Vĩnh, Khánh Sơn và một
huyện đảo là Trường Sa
Khánh Hoà có 137 đơn vị hành chính
cấp xã - phường-thị trấn. (tính đến
31-12-2003).
|